BÓP DA BÒ – Kỷ niệm của Ba tôi, Mối tình ngoại truyện

Mối tình ngoại truyện và bài học đáng giá nhất

BÓP DA BÒ – Kỷ niệm của Ba tôi

Mối tình ngoại truyện và bài học đáng giá nhất

Ba tôi có một cái bóp da bò “bảo tàng mấy chục năm”. Ông luôn kể với tôi điều đó. Cái bóp được làm từ da con bò đực to nhất, dày nhất, khỏe nhất trong làng. Ba tôi nói ông là người may mắn duy nhất được tặng chiếc bóp da bò thật trong xóm. Không ai có những đồ xa xỉ như vậy, quê tôi lúc đó còn nghèo lắm. Ba tôi kể đi kể lại cả thời thơ ấu của tôi. Tôi thuộc nằm lòng đến nỗi chỉ cần ông bắt đầu khoe về cái bóp, tôi sẽ hình dung như có nó hiện hữu trước mặt. Cái ví da bò ba của ba tôi mềm tay lắm. Vân da nhỏ, láng mịn bóng tự nhiên màu da nâu đất. Những đường cắt, đường may sắc xảo, chính xác từng chi tiết hẳn do ông thợ lành nghề có tâm đây mà.

Mối tình ngoại truyện và bài học đáng giá nhất

Cái bóp da dạng gập ngang, bên trong có 2 ngăn chính lớn dọc thân.  Mỗi bên cánh là ngăn nhỏ hơn, có ngăn để hình nữa. Tôi hỏi ba để hình ai? Ông cuối đầu thở dài chỉ nói là hình một người quan trọng. Lần nào kể đến khúc ấy ba tôi cũng trầm ngâm rồi lãng qua chuyện khác. Lúc đó tôi chỉ là đứa con nít, hỏi mãi cũng chán dần, không buồn hỏi nữa. Tôi cũng như những đứa trẻ khác, thích “khoe của”. Tôi rêu rao khoe mẽ về cái bóp ấy không biết bao lần với bọn trẻ trong xóm Nhưng lần nào tôi cũng ấm ức khi chúng muốn nhìn thấy nó. Tôi chưa nói với bạn điều này: từ lúc tôi bắt đầu được nghe câu chuyện về cái bóp da bò thật đẹp của ba, tôi chưa từng thấy nó. Tôi hỏi. Ông nói nó đã mất trong một trận càng khi ông còn nhỏ. Thế là xong.

Cho đến khi trưởng thành, tôi vẫn chưa từng thấy ba tôi dùng bất kỳ cái bóp da bò nào.  Ông chỉ để mọi thứ giấy tờ tùy thân vào một túi nylon nhỏ, cột thun. Tiền tiêu vặt để hẳn vào túi quần túi áo. Mấy lần mẹ tôi thấy bất tiện, cũng đòi mua cái bóp ví da bò cho ba tôi nhưng ông từ chối. Ba tôi nói bóp da thật tốn nhiều tiền lắm, để dành tiền cho con ăn bánh, đi học. Ba tôi là vậy, có gì tốt cũng nhường cho mọi người trong nhà. Biết tính ba tôi như vậy, có lần mẹ tôi đi chợ thấy ví giả da xổ đống, rẻ rề, đâu đấy có vài chục ngàn. Bà mua lấy về tặng ba, khoe  hàng rẻ để ông đỡ tiếc. Ba tôi bắt đầu xài ví. Được vài bữa vừa mồ hôi, vừa mắc mưa, cái ví giả da bị bong tróc lớp simili bên ngoài, loang lỗ như bị viêm da, xấu xí. “Chậc, đúng là giả da xài tệ thật, chẳng bằng cái bóp da bò thật của ba trước đây” và sau đó là màn huyên thuyên kỷ niệm. Ba tôi quay trở về cái túi nylon cho xong.

ví da nam bóp da bò nguyên miếng nam

Tôi lên Sài Gòn học đại học. Ba tôi đưa ra tận bến xe. Đột nhiên, ba giúi vào tay tôi một cái ví da nam nâu đất rất đẹp. Tôi có cảm giác giống như cái bóp da mà ba tôi kể ngày xưa. Ba nói: “con trai lớn rồi, cũng phải có cái bóp da tốt tốt mà xài, giữ cẩn thận nha con, trên Sài Gòn đông đúc, phức tạp, dễ bị móc túi lắm nghen bây”. Tôi dạ nhỏ, tự nhiên nhìn vào mắt ba thấy ấm áp, tự nhiên không muốn lên xe chút nào. Mắt tôi rơm rớm. Ba tôi vỗ vai cái bẹp, phá tan không khí trầm trầm dễ khóc này. Ông cười rồi quay đi. Tôi thấy ông cuối đầu, chắc len lén lau nước mắt. Bấy giờ, khi đã yên vị trên xe, tôi mới nghiên cứu lại cái bóp. Cái bóp ví da bò thật 100% đẹp thật, mềm mịn, mát tay quá. Có 2 ngăn chính dọc thân, ba tôi lén bỏ vào đó một ít tiền đủ tôi tiêu một tháng. Có thể đối với người khác là không đủ, nhưng đối với tôi là quá nhiều. Tôi hiểu ba tôi phải vất vả thế nào mới có được, cả tiền mua cái ví da bò thật 100% này nữa, chắc mắc lắm. Bên cánh trái có một ô hình nhỏ, còn trống. Tôi muốn để hình gia đình nhưng không có.

Trải qua 4 năm đại học, tôi vừa học vừa đi làm thêm. Mấy lúc hứa với lòng tôi mua cho ba một cái bóp da bò chính hiệu 100% da thật, nhưng chưa được. Tiền đi làm thêm tôi tự mình trang trải hết việc ăn ở, học tập ở đất Sài Gòn đắc đỏ, chẳng còn dư đồng nào. Ba mẹ tôi ở quê không phải lo lắng thêm vì tôi có thể tự lo được. Mấy lần về quê thăm, thấy tôi gầy nhom, ba mẹ tôi xót, lại muốn tôi chỉ tập trung học hành, ăn uống nghỉ ngơi. Tôi có dò ý ba về việc tặng ông chiếc ví da mới, nhưng lần nào cũng từ chối.

VI-DA-KHAC-TEN-BOP-DA-BO-NAM-5

Hôm nay tháng lương đầu tiên, tôi tranh thủ mua chút quà mang về quê.  Ba tôi mở chiếc hộp nhỏ tôi đưa. Ông không nói nên lời. Một chiếc bóp da bò nam nâu đất giống như những gì ông từng miêu tả và đương nhiên giống luôn cái của tôi sử dụng. Bóp da bò handmade cao cấp không quá khó tìm, không quá mắc như tôi nghĩ. Ba nhìn tôi rồi lại nhìn cái bóp. Tay ông rung rung cầm lấy, mở ra. Bức ảnh gia đình chúng tôi cười tươi hạnh phúc trong ngày tôi tốt nghiệp. Một bức ảnh nhỏ làm ba tôi khựng lại. Ông vuốt ve. Hình của một thanh niên trẻ, kiểu hình 3 x 4, giống ba tôi lắm. Mắt ba rung rung như tìm lại được vật quý đã thất lạc. Hình bác Sáu của tôi – người anh trai mà ba thương nhất, ngưỡng mộ nhất. Bác tham gia quân đội và hy sinh, chỉ để lại cái ví da bò cho ba tôi gìn giữ. Sau năm 1975, trong lúc loạn lạc, ba tôi để rớt mất cái bóp. Từ đó, ông đao đáo, canh cánh mãi trong lòng. Tôi đã biết điều này trong lần vô tình được cô Út kể lại. Hai cô cháu tôi đã chuẩn bị điều này rất lâu.

Cái ví da bò của ba tôi chỉ là một mẫu chuyện trong hàng ngàn kỷ niệm quý giá của cuộc sống. Đôi lúc, có những vật bên cạnh chúng ta đã là một phần cuộc đời, có tình cảm. Còn bạn thì sao? Nếu bạn muốn tìm một món quà vừa ý nghĩa vật chất, vừa ý nghĩa tinh thần; một vật người ta sẽ luôn mang theo bên cạnh, bóp ví da bò là một gợi ý hay chứ nhỉ? Bạn có thể khắc tên, hình ảnh lên ví để tạo dấu ấn đặc biệt tặng những người thân yêu của mình.

Nguồn: Ví bóp da bò handmade khắc tên – http://daboda.org/